Kiến thức, lập trình,php,asp.net,Đọc báo,học hỏi,web,lập trình web,program,

Hãy luôn luôn sống thật lòng với mọi người nhé !
Tôi vốn khô khan nên chỉ biết yêu đơn phương một người mà mình chưng thủy không biết " người " đó có yêu mình hay không chơ mình rất yêu người đó đến nổi 1 ngày không gặp là không chịu nỗi không biết người đó gặp mãi mình như thế có phiền không. khi ở bên người đó mà mình cảm thấy có thêm niềm vui không biết tình yêu đơn phương này có được đáp lại hay không chứ ngày nào cụng gặp như thế này sợ người đó chán mình mà bỏ mình đi mất, ôi người con gái 17 inch và 1 hình khối chử nhật " I Love You " Chị trâm :
Hạnh Phúc + niềm vui mình muốn có tự bản thân mình tạo ra nó; không ai cho mình cả. rồi mọi chuyện sẻ sớm qua; đừng lụy tình quá không tốt! jjsk lên em nhé
Chị Luyến :
Con trai mà khóc là không được phải mạnh mẽ lên chứ! sao lại phải khóc chứ! từ nay phải sống khác đi!


Thì chỉ khuyên thôi chứ bình thường làm chi được! củng không ở bên mà nạt được hay nhắc nhở thường xuyên được! tự em phải thấy mình thay đổi như thế nào thôi. Không ai giúp được em cả
Chị An :
Em buồn làm gì.Người đó không xứng để em buồn
Chị Bình :
Biết kêu ai được em. Phải chịu đựng và chấp nhận. Rồi sẽ vượt qua thôi em à


Hãy cứ yêu người đó và xem như không có chuyện gì cả
Nam (Người yêu lâm) :
Con trai phải sống mạnh mẽ lên. Trên đời thiếu gì gái. Phải sống cho ra thằng đàn ông
Lâm :
Anh cố gắng vượt qua nhé và cố gắng sống thật tốt nhé. Rồi mọi việc sẽ qua
Lan (Xóm trọ) :
Giáo sư cố gắng vượt qua chính mình không sao đâu giáo sư. Cuộc sống muôn màu mà có những chuyện ta không muốn nhưng không thế làm khác được. GS hãy sống vui vẻ lên na! Clvaf kv chúc giáo sư gặp nhiều may mắn và thành công na.
Luyện :
Quên nó đi... nhiều lắm tôi không nhớ hết
Hiển thị các bài đăng có nhãn Xa hoi. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Xa hoi. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 2 tháng 6, 2012

Lật lại 10 lời tiên tri đã thành hiện thực sau 100 năm

(VTC News) - Vào năm 1900, kỹ sư người Mỹ John Elfreth Watkins đã đưa ra một số tiên đoán sẽ xảy ra với con người. 10 điều trong số đó đã trở thành sự thật.


Không đơn giản như những dự báo thời tiết hay tình hình thế giới mà các phương tiện truyền thông hay đưa ra cho ít ngày sắp tới; người kỹ sư đã đưa ra những tiên đoán trong khoảng thời gian là một thế kỷ.

Tháng 12 năm 1900, khi thế kỉ 20 bắt đầu, John Elfreth Watkins đã viết những lời tiên đoán của mình trên một tạp chí dành cho phụ nữ ở Mỹ là Ladies' Home Journal. Bài viết được đặt tiêu đề: "Những điều sẽ xảy ra trong 100 năm tới". Ông đã nói rằng những tiên đoán đều kỳ lạ và khó tin để trở thành sự thật vào thời điểm đó. Tất cả có 29 chủ đề cũng là những lời tiên đoán đã được đưa ra.

Cho đến tuần trước thì bài báo này mới được lục lại bởi biên tập viên tờ Saturday Evening Post, tờ báo có quan hệ mật thiết với Ladies' Home Journal và cũng là nơi Warkins từng viết bài. 
Lật lại 10 lời tiên tri đã thành hiện thực sau 100 năm
Một bản scan các tiên đoán của kỹ sư Watkins được đăng trên báo năm 1900. 

Dưới đây là những dự đoán đúng của người kỹ sư về tương lai sau 100 năm của loài người kể từ 1900.
1. Máy ảnh kỹ thuật số


Watkins đã không dùng từ 'kỹ thuật số' và cũng không miêu tả cụ thể cách mà chúng làm việc, tuy nhiên ông khẳng định một công nghệ chụp ảnh mới sẽ ra đời. Trong thời điểm đó, một bức ảnh về những gì đang xảy ra tại Trung Quốc phải mất 1 tuần mới có thể xuất hiện trên các mặt báo Châu Âu.

Điều này đã cho thấy được tầm nhìn xa của người kỹ sư, ông cho biết khi đạt đến điều đó thì một cuộc chiến nếu có xảy ra ở Trung Quốc cũng chỉ mất 1 khoảng thời gian rất ngắn để có thể truyền tải về Châu Âu. Trong thời đại của ông, bản thân chụp ảnh đã là một phép màu và việc có thể truyền tải nhanh chóng là một điều vô cùng khó tin.

2. Người Mỹ sẽ tiếp tục phát triển chiều cao

"Người Mỹ sẽ cao thêm từ 3-5cm", đó là những gì ông nói trong các tiên đoán của mình. Thực tế đã chứng minh những gì Watkins nói là đúng.

Năm 1900 chiều cao trung bình của đàn ông Mỹ là 1m70 và đến năm 2000 nó đã đạt con số 1m75. Hiện nay, chiều cao trung bình của nam giới Mỹ là 1m76.

3. Điện thoại di động
"Mạng điện thoại không dây và điện báo sẽ lan tỏa trên toàn thế giới. Một người chồng đang ở giữa Đại Tây Dương có thể dễ dàng trò chuyện với vợ mình tại Chicago và cũng tương tự như thế, người ở Mỹ có thể nói chuyện với người ở Trung Quốc như các cuộc gọi nội địa hiện nay."
Lật lại 10 lời tiên tri đã thành hiện thực sau 100 năm
 Công nghệ di động chắc chắn đã phát triển vượt xa những gì Watkins mong đợi

Khi đó những cuộc điện thoại quốc tế là điều không tưởng. Sau câu nói này của Watkins 15 năm thì người Mỹ mới có cuộc gọi đầu tiên vượt đại dương của Alexander Bell. Ý tưởng về điện thoại di động thực sự đã trở thành một cuộc cách mạng.


4. Đồ ăn sẵn ra đời

Watkins đã dự đoán về những tiệm bán đồ ăn sẵn như các lò bánh mì trong thời kì của ông. Sau 100 năm, hiện nay hệ thống bán đồ ăn sẵn đã lớn mạnh và phong phú hơn nhiều so với những gì Watkins suy đoán. Chúng ta có thể dễ dàng mua được những bữa ăn nhanh gọn trên đường tại bất cứ đâu.

Chỉ có một điều Watkins đã nhầm về vấn đề này: đó là ông nghĩ những người mua hàng sẽ phải trả lại bát, đĩa cho nhà hàng để tiếp tục sử dụng, nhưng ngày nay những đồ đựng bằng giấy và nhựa đã giải quyết được vấn đề đó.

5. Tăng trưởng dân số chậm

Theo Watkins thì năm 2000 Mỹ sẽ có dân số vào khoảng từ 350-500 triệu dân. Thực tế con số này vẫn còn quá lớn, nhưng ông đã đúng về hướng phát triển của dân số Mỹ.

Nếu vẫn như nguyên tốc độ gia tăng như năm 1900 thì vào năm 2000 Mỹ đã vượt qua con số 1 tỉ dân. Tuy nhiên sau 100 năm dân số Mỹ chỉ tăng 360% và đạt con số 280 triệu vào đầu thế kỉ 21.

6. Hệ thống cây trồng trong nhà kính


Theo kỹ sư sau 100 năm mùa đông hay mùa hè, ngày hay đêm không còn quan trọng nữa. Lúc đó cây trồng sẽ được nuôi dưỡng bằng những đường điện cao áp trong nhà kính. Điện sẽ thúc đẩy quá trình phát triển của cây trồng, giảm được các loại cỏ dại đồng thời còn có khả năng nâng cao sản lượng.

Hiện nay thì những khu vườn kính đã không còn xa lạ đối với một số quốc gia phát triển về nông nghiệp. Tuy nhiên lần đầu tiên việc dùng điện để làm ấm đất, thúc đẩy quá trình nảy mầm của cây là vào năm 1956 tại Anh. Điều này cho thấy Watkins là một người có tầm nhìn rất xa và chính xác.

7. Truyền hình

Watkins cho biết con người sẽ có khả năng nhìn thấy những gì đang diễn ra trên toàn thế giới thông qua một màn hình được nối với các camera thông qua các bảng mạch điện tử. Những phương tiện này cũng có khả năng bao quát rộng lớn mà vào thời điểm đó ông không xác định được.

Thực tế là sau 100 năm con người đã tìm cách tường thuật trực tiếp các sự kiện trên khắp thế giới bằng một bảng mạch điện nối giữa màn hình và camera như Watkins tiên đoán.

Lật lại 10 lời tiên tri đã thành hiện thực sau 100 năm
Chiều cao trung bình, xe tăng và một số phương tiện kỹ thuật đã được kỹ sư Watkins tiên đoán một cách chính xác. 

8. Sự ra đời của xe tăng


Wakins đã miêu tả về những chiếc xe tăng như những phương tiện được trang bị hỏa lực mạnh, có thể di chuyển trên nhiều địa hình và có tốc độ như những toa tàu hỏa năm 1900.

Về xe tăng, ngoài Watkins thì Davinci cũng đã từng mô tả, nhưng những tiên đoán của người kỹ sư đầu thế kỉ 20 là gần sát hơn cả.

9. Hoa quả sẽ ngày càng to hơn

Theo ông, dâu tây sẽ to như quả táo và chúng sẽ được ăn bởi những đứa cháu cũng không kém phần khổng lồ của chúng ta.

Tất nhiên các loại hoa quả đã phát triển hơn rất nhiều trong 100 năm qua, nhưng có vẻ Watkins đã kì vọng quá nhiều vào dâu tây.

10. Tàu hỏa siêu tốc

Watkins nói: "Tàu hỏa sẽ chạy được 2 dặm mỗi phút và có thể đạt đến vận tốc 150 dặm/h"
Đúng như vậy, năm 2000 một đường sắt cao tốc đã được khánh thành có tên Acela Express đã đạt được vận tốc tối đa 150 dặm/h mặc dù vận tốc trung bình thì thấp hơn. Cũng trong năm đó, đã có nhiều đường sắt cao tốc được ra đời và vượt qua được vận tốc 150 dặm/h.

Tùng Đinh

Thứ Bảy, 26 tháng 5, 2012

Bé 1 tuổi bị nhét và quay trong máy giặt

(Dân trí) - Giới chức New Jersey, Mỹ, đã mở cuộc điều tra về vụ việc bé trai 1 tuổi bị nhét và bị quay trong máy giặt sau khi đoạn video về vụ việc được đăng tải lên mạng.
 
Hình ảnh lấy từ đoạn video.
Văn phòng công tố hạt CamdenNew Jersey, mới đây cho biết họ đã thẩm vấn người trông giữ trẻ về vụ việc. Vụ việc cũng được đưa lên Cơ quan trẻ em và gia đình của bang.

Đoạn video trên mạng YouTube,được lấy từ camera theo dõi ở một tiệm giặt tự động tại Camden, cho thấy một người đàn ông đã đặt cậu bé 13 tháng tuổi Saimeir Bush vào trong chiếc máy giặt và đóng cửa máy giặt lại. Ngay sau đó chiếc máy giặt đã tự động quay. Người đàn ông trên và một phụ nữ hốt hoảng cố gắng mở cửa máy giặt, Phải một lúc sau, một nhân viên ở tiệm giặt đã nhanh trí mở tấm đằng sau chiếc máy giặt và cắt nguồn điện.

Saimeir đã được đưa tới bệnh viện để điều trị các vết xước và bầm tím.

Mẹ của cậu bé, Sakia David, cho biết người phụ nữ trong video là bạn gái của bố bé Saimeir. Người phụ nữ trông giữ Saimeir khi mẹ bé đi làm vào ngày 11/5 vừa qua.

David cho biết con trai của cô không bị thương tổn nặng nhưng người phụ nữ đã không nói với cô về vụ việc và cô chỉ biết khi xem đoạn video trên TV. “Tôi đã phát điên bởi anh ta không nên đặt con tôi vào máy giặt khi nó chỉ chạy nhảy xung quanh”, David cho hay.

Giới chức trách cho rằng vụ việc là vô tình bởi người đàn ông không hề biết chiếc máy tự động giặt khi cửa được đóng.

David cũng cho rằng không nên buộc tội ai trong vụ việc.

Người phát ngôn của văn phòng công tố cho biết đã xác định được danh tính của người đàn ông, nhưng sẽ không buộc tội anh ta.

Vũ Quý
Theo Fox News

Thứ Năm, 24 tháng 5, 2012

Sau 5 ngày bị phía Trung Quốc bắt, giam giữ tại đảo Phú Lâm (quần đảo Hoàng Sa), rạng sáng 23.5, tàu cá QNg-50003TS đã đưa 14 ngư dân cập cảng Sa Kỳ, xã Bình Châu, H.Bình Sơn (Quảng Ngãi).

Sau 5 ngày bị phía Trung Quốc bắt, giam giữ tại đảo Phú Lâm (quần đảo Hoàng Sa), rạng sáng 23.5, tàu cá QNg-50003TS đã đưa 14 ngư dân cập cảng Sa Kỳ, xã Bình Châu, H.Bình Sơn (Quảng Ngãi).

>> Khi ngư dân trở thành dân quân trên biển
>> Tướng Trung Quốc hủy chuyến thăm Nhật

14 ngư dân này đi trên 2 tàu cá QNg-50003TS và QNg-55003TS, đều của ngư dân xã Bình Châu, bị phía Trung Quốc bắt giữ hôm 16.5 khi đang hành nghề lặn ở vùng biển quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam, sau đó đưa về đảo Phú Lâm giam giữ. Trưa 21.5, phía Trung Quốc thả tàu QNg-50003TS và 14 ngư dân nhưng giữ lại tàu QNg-55003TS.


7 ngư dân đi trên tàu cá QNg-55003TS trở về nhà trong cảnh trắng tay - Ảnh: Hiển Cừ

Cố tình đuổi bắt tàu cá

Sáng 23.5, tiếp xúc với PV Thanh Niên, thuyền trưởng tàu cá QNg-50003TS Võ Minh Quân (42 tuổi, ở xã Bình Châu), kể: Sáng 16.5, khi tàu cá QNg-50003TS với 7 ngư dân, và 2 tàu cá khác (ở cùng quê) đang neo để anh em nghỉ ngơi lấy lại sức sau một đêm lặn mò dưới đáy đại dương săn hải sản thì phát hiện tàu của phía Trung Quốc mang số hiệu 306, màu trắng xuất hiện từ khá xa. “Biết có chuyện chẳng lành nên cả 3 tàu lập tức nổ máy chạy 3 hướng khác nhau. Tuy nhiên, 2 tàu kia chạy thoát, còn tàu của tôi bị tàu Trung Quốc rượt đuổi đến cùng”, thuyền trưởng Quân nhớ lại. Chỉ trong nháy mắt, tàu 306 của phía Trung Quốc đã áp sát, dùng 2 vòi rồng phun nước xối xả qua tàu QNg-50003TS, rồi những người đi trên tàu Trung Quốc tràn sang khống chế, buộc dây kéo về đảo Phú Lâm. Các ngư dân chỉ kịp thông báo cho các tàu cá khác là mình đã bị bắt.

Trên đường chạy đến đảo Phú Lâm, khoảng 14 giờ ngày 16.5, tàu 306 của phía Trung Quốc gặp tàu cá QNg-55003TS do ngư dân Trần Thế Anh (26 tuổi) làm thuyền trưởng, trên tàu có 7 ngư dân, liền rượt đuổi.

Dù cố chạy nhưng chỉ sau 2 giờ, tàu cá QNg-55003TS bị phía Trung Quốc bắt, khống chế đưa về đảo Phú Lâm giam giữ.

Thiệt hại nặng nề

Theo thuyền trưởng Quân, tàu cá QNg-50003TS do ngư dân Nguyễn Thành Nhất (29 tuổi) đứng tên chủ phương tiện nhưng thực ra là tài sản của 4 ngư dân. Sau nhiều năm đi bạn với các tàu cá khác, anh Quân, Nhất cùng 2 ngư dân khác ở cùng quê dành dụm được ít vốn liếng. Cuối năm 2011, 4 ngư dân mua lại tàu cá cũ với giá 250 triệu đồng, sau đó đầu tư thêm 100 triệu đồng để tu sửa, mua sắm thêm ngư cụ. 

Những tưởng có tàu ra khơi bám biển làm ăn, cuộc sống gia đình sẽ đỡ vất vả hơn, nào ngờ từ đầu năm 2012 đến nay, chỉ sau 4 chuyến biển thì đã có 2 chuyến bị Trung Quốc bắt giữ, lấy tài sản. “Đầu tháng 3 bị bắt, thiệt hại hơn 100 triệu đồng, đến tháng 5 này lại bị bắt nữa, cả 4 anh em ngư dân coi như trắng tay, nợ nần”, anh Nhất nói. 

Ngư dân Nhất nhẩm tính, dù được thả về nhưng con tàu giờ trống trơn bởi phía Trung Quốc không chỉ lấy hết khoảng 3 tấn hải sản đã đánh bắt được mà còn chặt phá dây hơi dùng để lặn, lấy máy định vị, máy dò, máy quét, máy Icom, các bộ đồ lặn, 400-500 lít dầu… với tổng thiệt hại hơn 400 triệu đồng.

Còn ông Trần Phương (57 tuổi), chủ tàu cá QNg-55003TS, thở dài: “Bị Trung Quốc lấy tàu, bây giờ gia đình tôi coi như mất sạch, biết lấy gì làm ăn rồi còn phải trả nợ vay”. Suốt mấy chục năm đi biển, năm 2009, ông Phương dành dụm, vay mượn mới đóng được tàu cá QNg-55003TS. Song sức khỏe yếu, thường xuyên đau ốm nên ông giao lại tàu cho con trai là thuyền trưởng Trần Thế Anh.

“Trước khi bị Trung Quốc rượt bắt, tàu đã đánh được gần 3 tấn cá, trị giá khoảng 200 triệu đồng nhưng anh em ngư dân bảo nhau suốt mấy tháng qua tàu đã nằm bờ rồi thì chuyến ra khơi đầu tiên của năm 2012 phải cố gắng làm ráng ít bữa nữa. Bây giờ mỗi ngư dân về nhà chỉ còn bộ đồ trên người, điện thoại, đồng hồ đeo tay cũng không còn”, thuyền trưởng Anh buồn bã.

Chiêu mới

Theo trung tá Đặng Quốc Tánh, Đồn trưởng Đồn biên phòng Bình Hải (BĐBP Quảng Ngãi), đồn đã cử người đến nhà các ngư dân ở xã Bình Châu xác minh cụ thể sự việc để báo cáo lên cấp trên. Ông Bùi Hồng Vân, Chủ tịch Hội Nghề cá xã Bình Châu, cũng đã đến nhà các ngư dân nắm tình hình. “Qua tường trình của các ngư dân, tôi khẳng định chắc chắn rằng tàu của phía Trung Quốc đã rượt đuổi, bắt giữ 2 tàu cá và 14 ngư dân Việt Nam khi đang hành nghề hợp pháp trên vùng biển Hoàng Sa vào hôm 16.5”, ông Vân nói.

Theo ông Vân, trong văn bản báo cáo các cơ quan chức năng, Hội Nghề cá xã Bình Châu đã kiến nghị nhà nước có sự can thiệp kịp thời, yêu cầu Trung Quốc thả ngay tàu cá QNg-55003TS, đồng thời cần bảo vệ quyền lợi chính đáng của ngư dân khi hành nghề trên vùng biển của Việt Nam.

“Việc lấy tàu, ngư cụ, hải sản rồi thả ngư dân hoặc dùng máy bay trực thăng bay cách mặt biển chừng 20 m để gây khó cho tàu cá của Việt Nam khi đang đánh bắt ở Hoàng Sa là chiêu mới mà phía Trung Quốc đang thực hiện. Hành động này nhằm đánh vào kinh tế khiến ngư dân kiệt quệ, không còn phương tiện, ngư cụ ra biển và làm ngư dân lo sợ không dám ra đánh bắt ở Hoàng Sa nữa”, ông Vân nhận định.

Hiển Cừ

Thứ Tư, 30 tháng 11, 2011

Không nên lau bát đũa bằng giấy vệ sinh

Trong cuộc sống hàng ngày có những thói quen chúng ta tưởng là giữ vệ sinh nhưng thực ra lại ảnh hưởng xấu đến sức khỏe. Dùng giấy trắng gói thức ăn: Nhiều nhà máy giấy trong quá trình sản xuất thường dùng thuốc tẩy. Thuốc tẩy trong giấy sau khi tiếp xúc với thức ăn sẽ gây ra một loạt phản ứng hóa học, sản sinh những chất độc hại, gây ô nhiễm cho thức ăn.

>> Món ăn bài thuốc tốt cho tim, mạch vành
>> Xác định “thủ phạm” gây ung thư tủy xương

Lấy giấy vệ sinh lau bát đũa và hoa quả: Nhiều loại giấy vệ sinh chưa khử trùng hoặc khử trùng không được triệt để nên vi trùng sẽ bám vào những thứ vừa lau. Chỉ có những loại giấy vệ sinh cao cấp được khử trùng một cách nghiêm ngặt, mới phù hợp vệ sinh.

Dùng khăn trải bàn bằng nilon: Bàn ăn trải khăn nilon sẽ trông thật đẹp mắt nhưng nilon là thứ dễ bám cát bụi, vi trùng. Mặt khác, nhiều loại nilon được làm bằng nguyên liệu độc hại do đó, khi bát đĩa và thức ăn tiếp xúc với nilon trong thời gian dài sẽ bị dính chất độc gây bệnh.

Lấy lồng bàn đậy thức ăn: Lồng bàn có thể ngăn ruồi nhặng đậu vào thức ăn. Tuy nhiên, ruồi nhặng vẫn có thể đậu trên lưới, để lại trứng có vi trùng, có thể lọt xuống mắt lưới rớt vào thức ăn.
 
Lấy khăn mặt lau nồi niêu, bát đĩa, cốc chén: Khăn mặt có nhiều vi trùng nên lấy khăn mặt lau chỉ càng tăng thêm khả năng nhiễm khuẩn.

Lấy rượu trắng lau bát đĩa: Nhiều người thường lấy rượu trắng lau bát đĩa vì nhầm tưởng rượu có thể khử trùng. Nhưng họ đâu biết rằng, cồn khử trùng dùng trong y tế là 75 độ, còn rượu trắng bình thường chỉ dưới 56 độ. Vì vậy, lấy rượu trắng lau bát đĩa không đạt được mục đích khử trùng.

Ngủ dậy là gấp chăn ngay: Cơ thể chúng ta hàng ngày đều ra nhiều mồ hôi, kể cả lúc ngủ. Do đó, khi ngủ dậy nếu gấp chăn ngay thì mồ hôi còn ngấm trong chăn. Lâu ngày, chăn không những hôi, ảnh hưởng đến giấc ngủ, mà còn tạo môi trường cho gây bệnh. Phương pháp tốt nhất là sau khi ngủ dậy, chúng ta nên lật chăn lại, hong khoảng 10 phút rồi mới gấp, mỗi tuần nên phơi chăn một lần.

Dùng một loạt kem đánh răng trong thời gian dài: Kem đánh răng có thuốc, có tác dụng nhất định đối với một loại vi trùng nào đó. Thế nhưng, dùng một loại kem đánh răng trong thời gian dài sẽ làm cho vi trùng dần dần thích ứng với thuốc, làm mất hiệu quả của kem đánh răng. Vì vậy, bạn nên định kỳ thay đổi loại kem đánh răng.

(Theo Vietnamplus)

Thứ Ba, 1 tháng 11, 2011

Lòng chung tình của chồng cô gái hóa thành bà lão

Nghe vợ gọi "ông xã ơi vào phòng khám cùng em, một mình em sợ", người đàn ông 34 tuổi đặt vội hành lý xuống ghế chờ chạy vào trong. Nắm bàn tay Phượng, anh nhìn sâu vào gương mặt nhăn nheo của vợ rồi bảo: "Có anh đây, em cứ yên tâm".
Cô gái 26 tuổi bỗng hóa bà lãoCô gái hóa bà lão nghi bị bệnh 'tế bào vón'/Xét nghiệm để truy bệnh cô gái hóa thành bà lão

Cử chỉ của đôi vợ chồng tại phòng khám Da liễu, Bệnh viện ĐH Y dược chiều 7/10, khiến những người chứng kiến phải xúc động. Một người không kiềm được cảm xúc đã thốt lên: "Tuyển ơi, anh đúng là người chồng tốt".
Trở lại băng ghế chờ, thấy nhiều người nhìn mình, Nguyễn Thành Tuyển - chồng của cô Nguyễn Thị Phượng, 26 tuổi có gương mặt một bà lão - cười và nói: "Vợ yêu của tôi là vậy đấy, rất hay làm nũng, lúc nào cũng muốn có chồng một bên".
Câu chuyện từ những ngày đầu quen nhau đến khi Phượng mắc bệnh rồi biến dạng gương mặt đã được anh Tuyển tâm sự cùng VnExpress.net.
Anh Nguyễn Thành Tuyển, chồng Phượng, ân cần yêu thương chăm sóc vợ tại bệnh viện ở TP HCM, như ngày cô còn xinh đẹp. Ảnh: Thiên Chương
Mối lương duyên bắt đầu từ những ngày giữa tháng 4 năm 2006, khi chàng thanh niên 28 tuổi, nhân viên tiếp thị cho một hãng nước rửa chén, thi thoảng ghé qua một quán nước tại Mỏ Cày, Bến Tre, nghỉ trưa. Ở đó anh quen Phượng, cô phục vụ quán 21 tuổi, được trai làng đồn nhau là "hoa khôi của huyện".
"Lúc bấy giờ ngoài tôi, Phượng còn được rất nhiều chàng trai theo đuổi tán tỉnh, thế nhưng gần một năm tìm hiểu, cuối cùng cô ấy đã chọn tôi. Nghe em đồng ý làm vợ, tôi mừng còn hơn trúng số. Không có tiền làm đám cưới, Phượng vẫn chấp nhận về nhà tôi làm vợ hiền dâu ngoan. Nào ngờ chỉ một năm sau, cô ấy lâm bệnh", Tuyển kể.
Nghe vợ nói bị ngứa da mặt, thường nổi mề đay mỗi khi ăn đồ biển, không có còn đi Sài Gòn chữa trị, gom tiền lương còm, Tuyển chạy mọi nơi tìm thuốc. Tiền không nhiều, nghe đồn có một thầy đông y rất giỏi, anh mua thuốc về sắc cho vợ uống. Tuy nhiên bệnh tình không giảm mà còn nặng hơn.
"Thấy vợ như vậy, tôi lo và thương lắm. Nhất là mỗi sáng Phượng nhìn vào gương than da mặt mình ngày càng xấu. Còn bao nhiêu tiền, tôi dốc hết vào mua thuốc, song cũng chỉ một năm thì không thể cố gắng được nữa bởi hãng kẹo mà cô ấy làm ế hàng, bản thân tôi cũng không kiếm được bao nhiêu. Khi ấy, tôi chỉ còn biết ôm vợ và tỏ rõ lòng mình, rằng 'dù em thế nào anh cũng yêu em'", người chồng rưng rưng kể.
Từ ngày ngừng uống thuốc, da mặt Phượng già đi nhanh chóng, thấy vợ quanh năm suốt tháng trùm kín mặt, gặp ai cũng không dám nói chuyện vì ngại, Tuyển bàn với bà xã về Bình Phước sinh sống.
"Quyết định xa quê của vợ chồng Phượng khi con bé bị bệnh và lại không có tiền khiến mọi người trong nhà ai cũng lo lắng nhưng Tuyển đã thuyết phục rằng, nó muốn đi xa là vì thương vợ mặc cảm nên cuối cùng người lớn cũng phải chịu theo", một người cậu của Phượng kể chen vào.
Phượng tươi tắn khi nói về chồng mình. Ảnh: Thiên Chương
Cuộc sống ở Bình Phước không khá hơn về vật chất bởi chồng đi làm mộc, vợ bóc vỏ hạt điều, mỗi tháng tổng thu nhập chưa đến 2 triệu đồng lại phải ở nhà mướn, nhưng nó lại giúp hai vợ chồng nghèo thoải mái hơn về mặt tinh thần. Bởi lẽ, hàng xóm, những người chưa từng biết Phượng trước đây, không tò mò dè bỉu về gương mặt bệnh tật của cô.
"Không ít người thắc mắc tại sao tôi lại sống và yêu thương một người có gương mặt bà già. Nhưng ai nói gì thì nói, tôi vẫn yêu Phượng như lúc cô ấy còn xinh đẹp. Tình cảm này không bao giờ thay đổi. Với Phượng, tôi chỉ thấy thương vì cô ấy bệnh chứ chưa bao giờ chê chán hay nghĩ rằng mình sẽ bỏ để lấy người khác", Tuyển tâm sự.
Nói về ông xã, cô gái trẻ với gương mặt bà lão nghi do bệnh tế bào vón, bẽn lẽn thổ lộ: "Với em, anh ấy là số một. Anh ấy rất dễ thương, lúc nào cũng động viên an ủi em. Tuyển chính là niềm lạc quan của em để chống lại bệnh tật".
Phượng cho biết, ngày xưa cô có rất nhiều người đàn ông đẹp trai giàu có theo đuổi, nhưng lý do cô chọn Tuyển là vì anh trầm tính, hiền từ và nghiêm túc. Cô cho rằng lần ấy mình đã lựa chọn không sai.
"Em có tính hay ghen, khi thấy gương mặt mình ngày càng già, cái ghen lại càng nổi lên bởi mặc cảm. Em rất sợ chồng bỏ mình để quen người khác. Nhưng Tuyển đã khóc. Anh ấy lo cho em từng li từng tí. Gương mặt của em khiến người khác khó biết được cảm xúc, nhưng anh ấy biết ngay. Hễ thấy em buồn là lập tức tìm cách chọc em cười", Phượng nói.
Khi được hỏi "trong lúc này đây, khi nằm viện chờ được chữa bệnh, Phượng ước ao gì", cô gái 26 tuổi mang gương mặt bà lão trả lời ngay mà không suy nghĩ: "Em ước mặt mình trẻ không phải vì muốn mình xinh đẹp mà để bù đắp cho chồng. Dù biết anh ấy không bỏ nhưng em vẫn muốn chồng hạnh phúc hơn".
Nguyễn Thị Phượng năm 21 xinh xắn. Ảnh: Nguyễn Hoàng
Nguyễn Thị Phượng xinh xắn năm 21 tuổi. Ảnh: Nguyễn Hoàng
Còn Tuyển, ngoài việc đắn đo không biết vợ chữa trị trong bao lâu, thời gian ấy lấy gì mà ăn, điều anh mong muốn lớn nhất là vợ khỏi đau nhức vì phù nề. "Nhan sắc phục hồi hay không, không quá quan trọng. Tôi chỉ muốn vợ mình bình an. Sau khi chữa lành, chúng tôi muốn làm đám cưới. Tôi muốn vợ mình cũng được một lần mặc áo cô dâu như những người vợ khác", chồng Phượng khẳng định.
Vợ chồng anh Tuyển đang chờ tại khu điều trị liên kết Bệnh viện Đại học Y dược TP HCM nằm trong Bệnh viện 30/4, số 9 Nguyễn Chí Thanh, quận 5. Các bác sĩ đang xét nghiệm để xác định bệnh trước khi đưa ra hướng điều trị. Độc giả muốn giúp đỡ có thể gửi đến tài khoản của Bệnh viện Đại học Y dược TP HCM: Ngân hàng TMCP ngoại thương VN - chi nhánh 5 - TP HCM, số tài khoản 0071000577701. Khi chuyển tiền, xin ghi rõ trong phần nội dung: "Ủng hộ bệnh nhân Nguyễn Thị Phượng".
Thiên Chương

Thứ Sáu, 28 tháng 10, 2011

Ăn cơm Tàu, ở nhà Tây, lấy vợ Nhật


vonhatCơm Tàu thì tôi ăn nhiều, nhà Pháp, nhà Mỹ tôi cũng từng ở, còn vợ Nhật? Chà! Ế vợ gần bốn mươi năm nay, tìm một cô vợ Việt còn bị chê, đào đâu ra vợ Nhật? Nghe ông bà kể lấy vợ Nhật sướng lắm. Mình đi làm về, ngồi phè cho nó cởi giày, xong nó đi pha nước cho mình tắm. Mình ăn cơm nó quỳ một bên nó hầu, có miếng ngon vật lạ nó gắp bỏ vô chén, mình uống trà, nó dâng cả hai tay mời.
Cứ cho những lời đồn đại này là có thực đi, thì lấy một cô vợ như thế đã sướng chưa?
Đi ăn cỗ tôi rất sợ phải gắp thức ăn bỏ vô chén người khác, nhưng bị người ta gắp thức ăn bỏ vô chén mình còn đáng sợ hơn. Heo quay chẳng hạn, tôi rất ớn, nhưng vị phu nhân kia lại vừa gắp một miếng to tổ bố đặt vào chén của tôi. Ăn thì không nổi, mà bỏ đi thì mất lịch sự. Nếu cô vợ người Nhật mà thường xuyên làm như thế thì có gì là hay? Còn chuyện vợ quỳ trước mặt dâng trà cho chồng nghe cũng lạ, nhưng – nếu có vợ - tôi lại thích làm ngược lại. Trên đời này không có gì thú vị bằng quỳ lạy một mỹ nhân, lúc ấy lòng ta bồi hồi xúc động, nước mắt ta trào ra như suối, toàn thân ta tỏa hào quang như được "Phật độ". Như vậy xem ra tôi không thích lấy vợ Nhật rồi.
*
Còn chuyện ăn cơm Tàu? Chắc các bạn còn nhớ Từ Hi Thái Hậu đã tổ chức một bữa tiệc có một không hai trên thế giới để thết đãi Sứ thần 8 nước: Nga, Pháp, Mỹ, Anh, Hà Lan, Bồ Đào Nha, Ý, Đức tại Bắc Kinh. Bữa tiệc kéo dài 7 ngày đêm. Từ đêm 30 tháng chạp năm Nhâm Thân (1873) đến nửa đêm mồng 7 Tết Quý Dậu. Bữa tiệc ấy quy tụ mọi tinh hoa của nghệ thuật ẩm thực Trung Quốc.
Tháng 2 năm 1972, khi tổng thống Nixon sang thăm Trung Quốc, ông cũng được thủ tướng Chu Ân Lai đãi món thịt bò xào lá trà độc đáo. Đó là trà Long Tĩnh ở Hàng Châu. Tôi có đến thăm các đồi trà ở đó và cũng được dịp nhấm thử một tách trà thượng hạng của làng Long Tĩnh huyền thoại này, ăn thử mấy cái lá trà tươi – thứ được dùng để xào với thịt bò đãi tổng thống Nixon – thấy quả thật là có hương vị độc đáo.
Những quan chức của làng trà Long Tĩnh bảo rằng trà ở đây chỉ được hái vào khoảng từ năm giờ sáng đến bảy giờ sáng vì đó là lúc cây trà vừa thức dậy, trên những lá trà còn đọng những giọt sương. Lá trà là dương, giọt sương là âm. Trên một lá trà phải có hai yếu tố âm dương hòa hợp như thế mới được phép hái.
Nhưng không phải ai cũng hái được. Trà ở làng Long Tĩnh phải do những thiếu nữ đồng trinh hái thì mới giữ được cái hương vị cao quý, tinh khiết của nó. Ôi, đó là chuyện vẽ vời của người Tàu. Hồi xưa má tôi thường nói: Người Hàn Quốc thích tạo ra bi kịch, còn người Trung Quốc thì thích tạo ra huyền thoại. Quả không sai. Nhưng dù có huyền thoại hay không thì Trà Long Tĩnh cũng là thứ rất độc đáo.
Trở lại với cơm Tàu mà tôi đã "ăn" ở sáu thành phố bên Trung Quốc. Thực ra tôi có "ăn" đâu. Tôi chỉ "nếm thử". Tại sao những món ăn made in China thứ thiệt tại những khách sạn sang trọng này lại hoàn toàn khác xa với những món ăn Tàu ở Chợ Lớn hay ở China Town tại New York, tại San Francisco?
Mười lăm ngày, bốn mươi lăm bữa ăn là bốn mươi lăm nỗi kinh hoàng của đời tôi. Bởi vì nó toàn mỡ. Rau luộc mà cũng xối mỡ thì có gì mà họ tha! Cá cũng mỡ, gà cũng mỡ, thịt cũng mỡ, tôm cua cũng mỡ... chỉ có độc một món không mỡ là CƠM. Và tôi đã ăn cơm với muối tiêu suốt mười lăm ngày. Một cô bạn nảy ra sáng kiến. Cô rót cho tôi một tô nước trà. Thay canh sao? Không phải. Để nhúng thức ăn vô rửa mỡ trước khi ăn. Good Idea! Quả nhiên đó là ý hay. Nhưng ăn chung mà làm cái trò đó hơi bất lịch sự. Tôi đi siêu thị mua một ký táo. Bữa trưa tôi ăn cơm với muối tiêu và táo. Nhưng lòng tôi không thể nguôi được nỗi ấm ức. Những món mà người Tàu ở Chợ Lớn đã cho tôi ăn đâu rồi? Những dĩa cơm chiên hải sản tuyệt vời mà người Tàu ở San Francisco đãi tôi đâu rồi? Những món Điểm Sấm độc đáo mà tôi từng được thưởng thức ở New York sao tại chính quê hương của bà Từ Hy lại không có?
*
Nhà Tây thì sao? Theo cách hiểu thông thường thì đó là những ngôi biệt thự của Pháp, có nhiều mái, nhiều ngóc ngách, có sân vườn. Ở dưới Rez-de-chaussée có hầm rượu, phía trên cùng, sát mái nhà, có Grenier. Tường dày bốn năm tấc xây bằng gạch thẻ đặc ruột và vôi, phòng cao bốn thước rưỡi, cửa lớn cao ba thước, cửa sổ cao hơn hai thước.
Còn theo cách hiểu bây giờ thì "nhà Tây" bao gồm cả nhà Mỹ, mặc dù nhà Mỹ và nhà Tây khác nhau rất xa.
Ở Mỹ - trừ những trung tâm thương mại lớn toàn là cao ốc năm bảy chục tầng - những khu dân cư đều là biệt thự. Người Mỹ thích thay đổi nhà như người ta thay đổi xe vì thế họ không xây nhà kiên cố như dân châu Âu. Nhà Mỹ xây bằng gỗ, kể cả những nhà giá một triệu đô la cũng xây bằng gỗ nhưng rất chắc chắn, đầy đủ tiện nghi và sang trọng. Nhìn từ bên trong không ai biết đó là nhà gỗ. Sàn nhà trải thảm, tầng hầm (basement) cũng trải thảm. Tường và trần nhà sơn nước phẳng lì như kiếng, tất cả các cửa đều làm bằng nhôm hoặc gỗ quý. Bên ngoài nhà là sân cỏ xanh và landscape trồng hoa kiểng.
Nhà của Tây là những mái ấm thần tiên. Họ ở trong rừng, dưới thung lũng xanh đầy bóng mát và tiếng chim. Có lần tôi đi dạo trong một khu dân cư ngoại ô thành phố New York. Đó không phải là cõi trần gian nữa, mà là thiên đường, với rừng cây, đồi cỏ, thảm hoa, mọc quanh những biệt thự xinh xắn như trong truyện thần tiên, mới giật mình thấy sao mà khoảng cách giữa dân của họ và dân của mình xa vời đến thế!
*
Ở Việt Nam, tại các thành phố lớn cũng có người ở nhà Tây, nhưng đại đa số nhân dân nhà cửa xuềnh xoàng, thiếu thốn, cho nên ở nhà Tây đối với dân mình là một mơ ước xa vời. Nhưng còn cái ăn thì chưa chắc ai đã hơn ai. Tôi đã đi nhiều nước trên thế giới nhưng không thấy đâu có món ăn tươi tốt, phong phú và ngon lành như ở Việt Nam. Còn chuyện lấy vợ thì hạnh phúc hay không phụ thuộc vào tình yêu chứ không cứ gì phải nài cho được một cô vợ Nhật.
ĐÀO HIẾU ( Văn Tuyển )
Ngọc Trân st

Thứ Bảy, 22 tháng 10, 2011

Blog Radio 191: Những điều kỳ diệu của cuộc sống

Lá thư trong tuần:

• Điều kỳ diệu của ước mơ

Bạn là người thích ước mơ và thường hay mơ ước? Nhưng đã bao giờ trái tim bạn mách bảo rằng, hãy dành một mơ ước dù rất đỗi giản dị trong kho tàng những ước mơ của bạn cho một người mà bạn hoàn toàn không quen biết đang gặp bất hạnh, khó khăn trong cuộc đời? Có thể toàn bộ hiện thực của ước mơ ấy nằm trọn trong sự đồng cảm và chân thành của bạn, nhưng như thế là quá đủ để tạo ra những điều kì diệu. Chẳng phải điều kì diệu nhất trong cuộc đời này là đem con người đến gần nhau hơn? Tôi đã nhìn thấy, hay ít ra là cảm nhận thấy điều kì diệu ấy khi ngồi một mình trong công viên vào một ngày đẹp trời. Phải, đó thực sự là một ngày đẹp trời.

Tôi thường thích ngồi một mình trong công viên ngắm nhìn dòng xe cộ qua lại để tận hưởng cái cảm giác được yên tĩnh giữa một không gian huyên náo và để thả sức mơ ước vẩn vơ. Lúc đó, khi tôi đang mơ về "ngôi nhà và những đứa trẻ" (tôi thường thích hát thầm bài hát này của Đỗ Bảo) thì chợt nghe thấy giọng nói trẻ con rất đáng yêu vang lên ở ghế đá bên cạnh. Đó là một cô bé xinh xắn, vào khoảng 4 hay 5 tuổi gì đó, có bím tóc rất ngộ nghĩnh và đôi mắt đen láy lạ thường. Cô bé đang thao thao nói với mẹ về các điều ước của mình, từng lời cứ xoắn lấy nhau như thể cô bé chỉ có một phút để nói ra tất cả các điều ước của mình vậy. "Con ước có thật nhiều áo mới này, hộp chì màu mới này, một con búp bê mới này, một túi sôcôla thật to này..."

- Nhưng con yêu, người mẹ nói, nếu như ngày hôm nay con chỉ có một điều ước thì con sẽ ước gì nào?

Cô bé mấp máy môi định nói điều gì đó, nhưng lại thôi. Đột nhiên một cảnh tượng trước mắt khiến cô gần như hét lên:

- Mẹ ơi, nhìn kìa!

Tôi nhìn theo hướng ngón tay cô bé đang chỉ. Một cụ già đang đứng chết trân giữa làn xe cộ phóng vùn vụt qua hai bên. Cụ già khốn khổ cứ túm chặt lấy cái mũ phớt trên đầu, dường như sợ rằng nó có thể bay mất bất cứ lúc nào. Lúc này là giờ tan tầm nên dòng xe cứ đi lại nườm nượp, chẳng ai để ý đến vẻ mặt đờ đẫn vì sợ hãi của cụ.

- Con ước gì tất cả người đi xe dừng lại hết để cụ già sang được bên kia đường!

Nói xong, cô bé đập mạnh hai tay xuống thành ghế cứ như thể tiếng động ấy sẽ làm cho mọi người hoảng sợ và dừng lại. Nhưng dòng xe cộ vẫn qua lại không ngớt, thậm chí còn dày đặc hơn.

Tôi đứng lên và định chạy lại giúp cụ già nhưng chợt sững lại. Chẳng biết bằng cách nào cụ đã sang đến bên kia đường rồi. Khi đặt chân lên vệ đường bên kia, biết chắc rằng không còn nguy hiểm nữa, cụ mới thả tay khỏi chiếc mũ phớt trên đầu, quay lại nói mấy câu gì đó hình như là phàn nàn về tình trạng giao thông, rồi bất giác mỉm cười. Ban đầu tôi nghĩ rằng ông cụ nhận ra người quen, nhưng không phải. Khi quay sang nhìn cô bé ở ghế đá kế bên và thấy cô cười thật tươi, thật hạnh phúc, tôi chợt nghĩ rằng, cụ đang cười với chính cô bé con có bím tóc xinh xinh này và nụ cười của cô cũng là để đáp trả lại ông cụ. Hình như tất cả những tia nắng rực rỡ nhất còn sót lại của buổi chiều hôm ấy đã được chia đều để soi chiếu hai nụ cười rạng rỡ ấy.

Có thể bạn sẽ nghĩ rằng câu chuyện này chẳng chứa đựng một phép màu nào hết. Nhưng nếu như bạn là người không ngừng ước mơ thì tại sao bạn không tin vào những điều kì diệu, vốn không hề thiếu trên trái đất của chúng ta, nhất là khi trong đó bạn thấy có một tấm lòng?

Gửi từ Phương Kiệt



Ảnh minh họa: ChuChuGirLs

• “Nơi nào có tình yêu thương nơi đó có điều kì diệu”

Có bao người mãi phiêu du tìm kiếm và mong chờ điều kì diệu trong cuộc sống. Đã bao giờ bạn tự hỏi điều kì diệu ấy là gì mà bao người bỏ cả đời theo đuổi? Phải chăng đó là kết quả của một quá trình rèn luyện để tự mình làm được điều phi thường và trở thành người nổi tiếng được mọi người nể phục? Hay điều kỳ diệu chính là lúc những điều nguyện cầu ta đã gửi gắm bằng cả niềm tin trở thành hiện thực? Đã bao giờ bạn dành chút thời gian mở rộng tâm hồn lắng nghe nhịp đời và nhận ra chính cuộc sống sẽ chỉ cho bạn thấy điều kì diện không ở đâu xa mà ở ngay trong trái tim của bạn đấy. Khi trái tim đã mở rộng cửa để yêu thương lên tiếng, bạn sẽ thấy điều kì diệu sáng lên giản dị mà lung linh đến bất ngờ…“Nơi nào có tình yêu thương nơi đó sẽ có điều kì diệu”.

Điều kì diệu là khi ba đi làm về muộn, mồ hôi thấm đẫm áo, gương mặt buồn vì bị cấp trên khiển trách nhưng bước chân vào nhà, mâm cơm được khéo léo dọn, mẹ đem ra món cuối nở một nụ cười an ủi, ánh mắt long lanh với bao điều muốn nói còn bà nội móm mém đặt tay lên vai ba nhỏ nhẹ: “Đừng buồn con, thất bại là mẹ thành công”, tôi ôm cổ ba hôn lên giọt mồ hôi nặng lăn dài trên má để nếm được cái vị mặn chát của cuộc đời mà ba đang từng trải. Ba ơi! có thể hôm nay ba chưa thành công trong công việc nhưng ba hãy luôn yên tâm bởi ba có một hậu phương vững chắc - nơi mỗi thành viên trong gia đình đều nhận được sự cổ vũ cần thiết để sự quan tâm chân thành ấy mang đến cho mỗi người sự ấm áp chẳng đâu có được. Đó chẳng phải là lúc ngọn lửa yêu thương đã được thắp lên, lan tỏa và hâm nóng cho tình cảm gia đình sao? Đó chính là ý nghĩa của tình yêu thương, là sự bình yên, sự thư thái ngọt ngào trong tâm hồn. Và đó là…điều kì diệu!
Điều kì diệu là khi ta biết kéo bức rèm cửa sổ tâm hồn mình nhìn những mảng tối của cuộc đời để lắng nghe và thấu hiểu. Ngày nhỏ tôi đã đọc một mẩu chuyện mang tên “Người ăn xin”. Có một câu bé nghèo không có gì cho ông lão ăn xin. Cậu buồn bã nhìn ông, đôi tay nhỏ bé run run của cậu nắm lấy bàn tay run rẩy của ông, cậu nói: “Cháu không có gì cho ông cả!”. Cậu bé không biết rằng chính lời nói đó của cậu đã mang đến hơi ấm tình thương cho ông lão ăn xin. Cậu bé và ông lão run run cầm lấy tay nhau để trao nhau tình người, sự cảm thông, quan tâm, chia sẻ. Quả thật họ đã nhận được nhiều hơn thế…

Có những người đã khuất để lại nỗi đau lớn trong lòng người ở lại nhưng họ vẫn sống như những đóa hoa bất tử trong tim người ở lại nhắc người ở lại biết biến đau thương thành sức mạnh để bước tiếp, gặt hái những hoa thơm quả ngọt cho đời hay cũng chính là cho người đã khuất. Điều đó chẳng phải tình yêu thương là bất tận, vô bờ vô bến, xuyên không gian, thời gian và có khả năng kết nối con người một cách diệu kì?

Hẳn đã có lúc bạn tuyệt vọng tưởng chừng không thể cứu vãn nhưng sau một thời gian, dù tình hình chẳng hề được cải thiện ta vẫn cảm thấy đỡ căng thẳng hơn. Vì thế, xin đừng bao giờ nhìn thế giới bằng ánh mắt bi quan bởi điều đó đồng nghĩa với việc bạn đã đóng sầm cánh cửa yêu thương ngay trước mắt và nụ cười cùng những điều kì diệu cũng sẽ tan biến mất. Cuộc đời chính là tấm gương phản chiếu con người ta, nếu ta mỉm cười với nó thì nó sẽ mỉm cười lại.

Rõ ràng yêu thương là cảm xúc thiêng liêng và gần gũi nhất trong cuộc sống của chúng ta bởi không một ai có thể sống trên đời mà thiếu tình yêu thương. Cuộc sống của bạn sẽ ý nghĩa hơn nhiều khi bạn biết cho đi, biết dành tình yêu thương để cuộc sống của những người xung quanh và của chính bạn ấm áp hạnh phúc hơn. Và nếu bạn mở lòng cho đi những tình cảm chân thành thì chắc chắn thứ mà bạn nhận lại cũng sẽ là sự tuyệt diệu của tình yêu thương. Dừng vội khép chặt tâm hồn mình vì những nỗi đau, mất mát đã làm bạn bị tổn thương, hãy để trái tim và ánh mắt rộng mở để cảm nhận yêu thương sưởi ấm tâm hồn bởi hơn mọi thứ trên đời, tình yêu thương là sức mạnh vô biên, là sự sẻ chia quý giá không thể thiếu được trong cuộc sống con người.

Hồi còn bé, tôi ngây thơ hỏi ba rằng: “Ba ơi!con sinh ra từ đâu?”. Ba nhẹ nhàng đánh yêu vào má tôi cười nói: “Con sinh ra nhờ phép thần tiên kì diệu nhất của ba mẹ”. Tôi vui sướng lăn gọn vào vòng tay yêu thương của ba mà cảm thấy lòng ngập tràn tự hào… Bởi thế tôi biết rằng mình phải giữ phép thần tiên ấy mãi mãi.

Những lời yêu thương nho nhỏ mà tôi đang viết để tự nhắc mình rằng: Mãi mãi trên đường đời sau này, tôi sẽ không bao giờ để đánh mất ngọn lửa yêu thương mà gia đình đã truyền cho tôi. Sự trao nhận hòn ngọc yêu thương đó theo tôi cũng chính là Điều kì diệu!
Còn bạn thì sao?

Gửi từ: Minh Hiếu su su - sweet_monkey0203





Điều kỳ diệu trong cuộc sống của bạn là gì? Cùng ghi lại và chia sẻ với các bạn đọc từ FaceBook của Blog Việt nhé!

Thứ Sáu, 16 tháng 9, 2011

Việt Nam phản đối Trung Quốc vi phạm chủ quyền


(Dân trí) - Trung Quốc cử tàu cá có trọng tải 1.000 tấn đến Trường Sa để hỗ trợ việc nuôi trồng, đánh bắt thủy sản là vi phạm chủ quyền của Việt Nam.
Ngày 16/9/2011, trả lời câu hỏi của phóng viên về phản ứng của Việt Nam về thông tin Trung Quốc cử tàu cá có trọng tải 1.000 tấn đến Trường Sa để hỗ trợ việc nuôi trồng, đánh bắt thủy sản và hiện có 500 tàu cá thường xuyên hoạt động ở khu vực  Trường Sa và thông tin Trung Quốc phản đối Ấn Độ hợp tác với Việt Nam thăm dò dầu khí tại Lô 127, Lô 128 thuộc Vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam, Người Phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam Lương Thanh Nghị nhấn mạnh: “ Việt Nam khẳng định chủ quyền không tranh cãi đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Mọi hoạt động của các bên tại khu vực này mà không có sự chấp thuận của Việt Nam là vi phạm chủ quyền của Việt Nam.”

Người phát ngôn Bộ Ngoại giao nêu rõ, Việt Nam yêu cầu các bên không có các hành động làm phức tạp tình hình ở Biển Đông, góp phần duy trì hòa bình, ổn định ở khu vực.

Ông Lương Thanh Nghị nói, Việt Nam khẳng định các dự án hợp tác giữa Việt Nam với các đối tác nước ngoài trong lĩnh vực dầu khí, trong đó có các dự án hợp tác tại Lô 127, 128, nằm trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam, hoàn toàn thuộc chủ quyền, quyền chủ quyền và quyền tài phán của Việt Nam, phù hợp với Công ước của Liên Hợp Quốc về Luật Biển 1982, phù hợp với tập quán và thực tiễn quốc tế và các thỏa thuận đa phương và song phương mà Việt Nam ký kết.

Các ý kiến phản đối sự hợp tác giữa Việt Nam với các đối tác nước ngoài tại thềm lục địa và Vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý của Việt Nam là hoàn toàn không có cơ sở pháp lý và vô giá trị.

PV

 
Thiết kế website | Lập trình ứng dụng | Thiết kế đồ họa | In ấn | Tư vấn về màu sắc